Chúng ta đã xa rời tự nhiên quá lâu. Đã đến lúc chúng ta cần phải quay về với bản tính tự nhiên của mình.  

 

Từ triết học vô vi…

Triết học vô vi với nguyên tắc “thuận theo tự nhiên, không làm gì cả” là một luồng tư tưởng lớn ở phương Đông, đặc biệt là các nước Đông Á như Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản. Khởi xướng bởi Lão Tử – người đã khai sinh ra Lão giáo, một trong ba tôn giáo lớn nhất Trung Quốc – và được tiếp nối bởi Trang Tử, triết học vô vi đã có những ảnh hưởng lớn trong suốt nhiều ngàn năm lịch sử của Trung Hoa và dần có những tác động đến những quốc gia láng giềng thông qua các dòng chảy văn hóa.

Lão Tử – Người khai sinh ra Đạo giáo và triết học Vô Vi

 

Nhiều người nhầm lẫn rằng vô vi đồng nghĩa với việc lười biếng, “không làm gì cả”. Đây là một cách hiểu sai lệch vì bản chất của vô vi là thấu hiểu tự nhiên, thuận theo tự nhiên và không làm những điều ảnh hưởng đến sự cân bằng của tự nhiên.

Tuy nhiên trong thời đại hiện nay, triết lý vô vi đang dần bị mai một bởi sự phát triển của khoa học kĩ thuật cùng với những đòi hỏi và mong muốn về vật chất của con người đang ngày càng gia tăng.

Chúng ta luôn được dạy dỗ từ nhỏ rằng con người là những kẻ đi chinh phục tự nhiên. Chúng ta đứng trên muôn loài, chúng ta phải chiếm hữu, phải cải tạo, bắt muôn loài phải thuận theo và phục vụ cho nhu cầu cũng như ý muốn của chúng ta.

Điển hình như llĩnh vực nông nghiệp. Chúng ta trồng hàng loạt các loại cây trồng với quy mô lớn. Sau mỗi vụ thu hoạch, đất đai bị bạc màu, và chúng ta cải tạo bằng cách sử dụng các loại phân bón, bao gồm hữu cơ lẫn vô cơ, và vi sinh. Chu kì đó cứ lập lại liên tục mỗi năm. Khi có sâu bệnh dịch hại, chúng ta phun thuốc hóa học, rồi hàng năm các loại thuốc đó lại cần phải được cải tiến vì tình trạng sâu bệnh kháng thuốc.

Dần dần, chúng ta nhận thấy mỗi sự tác động của chúng ta đều gây ra sự mất cân bằng vốn có của tự nhiên và chúng ta phải trả giá với việc phải sử dụng các sản phẩm nông nghiệp đầy hóa chất, phân thuốc độc hại.

Con người với cái tôi quá lớn đã quên đi rằng bản thân mình cũng là một loài sinh vật, thuộc về tự nhiên và không thể nào tách rời khỏi các quy luật của tự nhiên.

Đến nông nghiệp vô vi…

Ông Masanobu Fukuoka không phải là một nông dân bình thường, ông được xem là ông tổ của nông nghiệp tự nhiên, một triết gia đầy tâm huyết. Ông sinh ra tại thị trấn Iyo, một thị trấn nhỏ trên bờ biển phía Tây thành phố Matsuyama thuộc đảo Shikoku, Nhật Bản, trong một gia đình có truyền thống làm nông nghiệp lâu đời.

Theo giải thích của “nông dân – triết gia” Masanobu Fukuoka trong cuốn Cuộc Cách Mạng Một-Cọng-Rơm, khi đưa những nhát cày đầu tiên xới đất trên đồng ruộng, con người đã tạo ra cho đất một sự phụ thuộc, đã tạo ra cho đất một “cơn nghiện”. Càng cày xới, càng bón phân thì đất càng thoái hóa, càng bạc màu. Vẫn muốn năng suất không đổi hoặc tăng lên, con người phải tiếp tục nghiên cứu những giống lúa mới hơn, phương thức canh tác hiện đại hơn, phân bón và thuốc trừ sâu hiệu quả hơn…

Masanobu Fukuoka – Ông tổ của nền nông nghiệp Vô Vi

Đó như là một sai lầm hệ thống, không biết đâu là điểm dừng, lòng tham và nhu cầu của con người dường như vô tận. Mà sai lầm hệ thống thì đôi khi chỉ được sửa chữa triệt để bằng cách thay thế chính hệ thống đó!

Nhưng, để thật sự đạt đến “làm mà không làm”, để đạt đến cảnh giới vô vi ấy, ông Masanobu Fukuoka đã phải dùng đến 30 năm để thử nghiệm những phương thức khác nhau với định hướng xuyên suốt là thuận theo thế giới tự nhiên, trở về với thế giới tự nhiên. Cuối cùng, câu trả lời của ông chính là nông nghiệp tự nhiên dựa trên bốn nguyên tắc: không cần cày cuốc, không cần bón phân (hóa học lẫn vi sinh), không làm cỏ (kiểm soát cỏ và không dùng thuốc diệt cỏ), cuối cùng là không diệt côn trùng! Việc ông Masanobu Fukuoka làm là trả toàn bộ rơm rạ lại đồng ruộng, chỉ dùng một ít phân gia cầm nhằm mục đích phân hủy rơm rạ, chọn thời điểm gieo hạt hợp lý, rồi cứ để mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên cho đến kỳ thu hoạch.

Việc sử dụng rơm rạ một cách tự nhiên để tạo độ phì nhiêu, dinh dưỡng cho đất tình cờ được ông phát hiện từ một khu ruộng bỏ hoang tại tỉnh Kochi, ở đó cây lúa phát triển cực kỳ khỏe mạnh, xuyên qua những cọng rơm rạ ngổn ngang, chẳng cần đến bàn tay chăm sóc của con người. Hiệu quả năng suất lúa và ngũ cốc trên những thửa ruộng tự nhiên của ông Masanobu Fukuoka được chứng minh là không thua kém so với những thửa ruộng canh tác hiện đại nhất tại Nhật thời điểm những năm 1970. Một bên rất an nhàn như “không làm gì cả”, một bên phải huy động nhân công, máy móc nông nghiệp, hóa chất, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ… Nghe qua đúng là khó chấp nhận, nhưng đó lại là sự thật.

Con đường để quay trở về tự nhiên thật sự khó khăn khi con người đã chìm sâu vào việc lạm dụng vật chất và khoa học kĩ thuật. Nhưng như lời của ông Masanobu Fukuoka,  “Mục đích tối thượng của việc làm nông không phải là trồng cây, mà là sự tu dưỡng và hoàn thiện con người”. Kết quả của sự tuân theo vô vi sẽ tạo ra được cuộc sống thanh thản và khỏe mạnh cả về cơ thể lẫn tinh thần.

Tổng hợp từ Thesaigontimes.vn

http://www.thesaigontimes.vn/132044/Masanobu-Fukuoka-va-Cuoc-cach-mang-Mot-Cong-Rom.html